Tiến sỹ giấy Print E-mail
Written by Le Tien Dung   
Wednesday, 02 August 2006 15:07

Tiến sỹ giấyNhân đọc bài của độc giả Nguyễn Tâm Thức đăng trên TTO, mình có đôi lời thế này. Cũng không phải bức xúc mà nói. Mình cho rằng ý kiến của độc giả này chưa dứt điểm và vẫn còn nguy cơ xảy ra tiêu cực trong qui trình đó, còn vấn đề cho rằng nếu họ bảo vệ đạt tiêu chuẩn nhưng chưa phát bằng ngay mà chờ ý kiến dư luận thì cũng không ổn.

 Sau đây là vài phân tích nhanh (vì còn phải đi làm thí nghiệm Wink ).

  1. Luận án tiến sỹ dù bất kể ngành gì thì đều thuộc một phạm vi rất hẹp, không phải ai đọc cũng hiểu, người làm cùng ngành lớn nhưng không cùng ngành nhỏ đọc cũng không biết hết, vì thế việc lấy ý kiến dư luận không có ý nghĩa gì. Bởi lẽ, cùng một ngành hẹp thì chỉ có ít người, ai có thể hiểu và phản biện được luận án của họ thì bản thân thí sinh cũng biết trước được. Nếu họ muốn tiêu cực thì vẫn có thể được. Những người không cùng ngành hẹp mà phải phán xét một luận án tiến sỹ một cách nghiêm túc thì rất mất thời gian bản thân họ có khi còn phải đọc rất nhiều tài liệu khác để hiểu được vấn đề, còn những người không hiểu gì mà phán linh tinh thì thành ra đây lại là cơ hội cho những kẻ không ưa nhau làm khó cho nhau, phải không ạ?
  2. Tiêu chuẩn chung của các Trường ĐH trên thế giới khi đánh giá luận án tiến sỹ phần lớn đều dựa vào số lượng công trình người ta đã công bố và công bố trên tạp chí nào. Vì thế về mặt học thuật mà nói khi họ bảo vệ luận án thì công trình của họ đã phải trải qua ít nhất 1 lần ( khi họ đăng 1 bài trên peer-reviewed journals) xét duyệt bởi các học giả cùng ngành nhưng ở các khu vực địa lý khác nhau. Như vậy khi bảo vệ người ta chỉ quan tâm vào phần việc chưa công bố và hình thức của luận án.
  3. Như vậy có thể nói là, ở nước ngoài để được phép bảo vệ thì khó vì phải có đủ công trình công bố theo yêu cầu, nhưng quá trình bảo vệ lại không phức tạp như ở nhà mình.
  4. Vậy để hạn chế các tiêu cực thì nên:
    a) Đơn giản hóa khâu bảo vệ luận án
    b) Làm chặt khâu xét duyệt điều kiện bảo vệ. Bắt buộc các thí sinh phải có tối thiểu một bài báo dăng trên tạp chí chuyên ngành của nước ngoài (loại tạp chí có quá trình review). Nên áp đặt tiêu chuẩn này nếu chúng ta không muốn tụt hậu.

 Vài lời chia sẻ, bạn nào có cùng quan điểm hoặc không cùng quan điểm đề nghị post comments tự nhiên. Xin cám ơn!

Dũng Lê

Lời bình (7)Add Comment
...
written by 'Guest', August 02, 2006
Em đồng ý 2 tay với ý kiến a.Dũng. Đúng là khâu bảo vệ luận văn, luận án của mình làm còn rườm rà, tốn nhiều thời gian và ko hiệu quả. Khoa Anh của em ai học chương trình cao học cũng được làm luận văn và bảo vệ. Các thầy cô phải bỏ ra một ngày để nghe hết các bài trình bày mà mỗi người chỉ hỏi qua loa chứ đâu có thời gian đi sâu. Em học chương trình liên kết của Úc họ chẳng quan trọng gì cái vụ bảo vệ, có gì đọc trong luận văn là biết hết rồi! Cứ thế mà đánh giá! VN mình quan trọng cái vụ bảo vệ, trong khi luận văn viết còn sai lỗi chính tả tùm lum, thật khó hiểu!!! Đấy là em đơn cử ngành TESOL thôi đấy ạ, chưa dám đụng đến các ngành khác...
report abuse
vote down
vote up
Votes: +1
Nói chung là khó!
written by 'Guest', August 02, 2006
Tôi thì mới chỉ tốt nghiệp ĐH. Nhưng tôi thấy, không chỉ tiến sĩ, thạc sĩ hay bất kỳ ngành nào, lĩnh vực nào, mọi công việc các bác ấy vẫn lách luật, vẫn có kẽ hở để tham nhũng, đút lót. Cái quan trọng, theo tôi, là cái tâm của mỗi người. Bạn có dám từ chối một khoản tiền kếch xù mà mình nằm mơ cũng không có để giữ cái tâm trong sạch hay không? Chứ các bác nhà mình cứ hô hào chống cái nọ cái kia, nhưng chính những người đứng ra hô háo đó đã làm tốt hay chưa? Cái này htì chỉ có lương tâm mỗi người mới biết được thôi.
report abuse
vote down
vote up
Votes: +0
...
written by 'Guest', August 02, 2006
Nói chung là khó!
Một lần tôi đi dự buổi bảo vệ tốt nhiệp cử nhân thôi, nhìn mà thấy buồn. Sinh viên đứng ở trên giải trình về cái bài luận của mình, người tham dự thì ai việc nấy, chuyện trò ầm ĩ. Đặc biệt, khu các thầy cô là người chấm và phản biện thì chuyện càng rôm rả. Bạn sinh viên kết thúc bài bảo vệ nói "Bài của em đến đây là hết rất mong thầy cô cho em nhận xét ạ". Vị thấy giáo giất mình "Em nó đến đâu rồi nhỉ?". Cả hội trường cười ầm lên. Tôi cũng chẳng nói được gì. Thế đấy, như thế thì bao giờ nền GD Việt Nam mới phát triển được?
report abuse
vote down
vote up
Votes: +0
Xin cảm ơn
written by admin, August 02, 2006
Xin cám ơn ý kiến của các đồng chí! Ví dụ của đồng chí guess thứ 3 buồn cười phết, mà cười ra nước mắt! Nhất trí với ý kiến của đồng chí guest thứ 2 nhưng mà đồng chí hơi ôm đồm, không nên ôm hết các "tiêu cực" vào một bài viết! Như thế hoặc sẽ dàn trải hoặc sẽ không đến nơi đến chốn. Việc đồng chí bảo "chỉ có lương tâm" họ biết thì nghe hơi buông xuôi. Lương tâm bạn biết rồi thì bạn phải làm, phải hành động (dĩ nhiên trong khả năng của mình và lĩnh vực của mình). Cứ yên tâm là lương tâm mình trong sạch rồi mặc kệ "thiên hạ" "tiêu cực" thì hóa ra mình lại là một kẻ :mackeno: à?
Xin các bạn cứ tiếp tục ý kiến. Nếu các bạn đăng ký account thì ý kiến của các bạn dễ theo giõi hơn, liền mạch hơn!
Lại xin cảm ơn tiếp
report abuse
vote down
vote up
Votes: +0
Tiiếp ý kiến bạn guest 3
written by 'Guest', August 02, 2006
Bạn có lương tâm tốt, lương tâm trong sạch, bạn không tiêu cực, nhưng không phải ai cũng như bạn, chúng ta không thể cầu mong cho mọi người như bạn. Ngoài ra khi nghĩ đến qui định và luật mình phải nên đặt địa vị mình là "kẻ tiêu cực" và xem còn chỗ nào để lách được nữa không, nếu còn tức là sẽ xảy ra. Có một câu nói mà anh bạn thân trong ngành xây dựng hay nói là "If any thing can goes wrong, it will go wrong"!
report abuse
vote down
vote up
Votes: +0
...
written by 'Guest', August 03, 2006

Trước hết phải xem thằng chả Nguyễn Tâm Thức là ai đã, có vẻ như là 1 loại chuyên ăn tục nói phét kiếm nhuận bút thôi. Nội dung của bài đó chẳng có một tí nào đóng góp cho "sự nghiệp" chống tiêu cực ở VN cả, còn nói về mặt chuyên môn thì những "ý voi" của hắn chỉ góp phần làm loạn xì ngầu thêm cho ngành giáo dục đào tạo vốn đang bê bết từ lứa 2-3 tuổi đến lớp đầu có mấy thứ tóc.
Mấy gạch đầu dòng của aigù có vẻ hợp lý nhưng phải nhắc nhỏ thế này: muôn đăng được 1 bài báo cuốc tế thì phải bỏ ra từ vài trăm đến hàng ngàn US$, với điều kiện như ở VN hiện tại thì ai có khả năng và ai dám bỏ ra ngần ấy xiền? Thôi thì vác cái phong bì đi cho nhanh gọn vừa tạo cửa thuận tiện đi lại sau này.
Một vấn đề nữa là thế này: nhiều giáo sư hướng dẫn không thực sự giỏi chuyên môn hoặc lại chỉ chú tâm vào mục đích khác (kiếm $ chẳng hạn)nên sinh viên thiếu sự hướng dẫn cần thiết, kinh phí và các trang thiết bị hỗ trợ cho nghiên cứu chỉ ở "tầm VN" thì kết quả đầu ra không thể mong mỏi đáp ứng đúng yêu cầu của 1 luận án TS được (hấp dẫn, mới, sáng tạo....). Tóm lại mua bán cóp nhặt xào nấu vẫn là thượng sách.
Ngoài ra còn nhiều lý do khác nữa để lúc khác bàn tiếp...

(Guest by Guest)
report abuse
vote down
vote up
Votes: +0
Trả lời bạn guest by guest
written by aigu, August 05, 2006
Bạn không nên tấn công cá nhân độc giả Nguyễn Tâm Thức, ở đây ta chỉ bàn cái ý kiến chứ không bàn người đưa ra ý kiến.

Về vấn đế chi phí cho đăng báo quốc tế thì aigu có ý kiến thế này: (1) không phải tạp chí nào cũng mất tiền mới được đăng, có nhiều tạp chí không mất tiền mà còn được tặng 25 reprints nữa cơ, (2) theo bài của độc giả Nguyễn Tâm Thức thì nhiều thí sinh phải tốn kém lên đến trăm triệu đồng để bảo vệ luận án (chạy thầy phản biện, chạy hội đồng) vậy thì giả sử có phải chi đến 1000USD để đăng một bài báo thì vẫn còn rẻ hơn nhiều.
Về vấn đề Giáo sư không chú tâm hướng dẫn thì aigu lại có ý kiến thế này: Một khi anh đã làm PhD tức là sau khi xong anh sẽ phải là những người làm nghiên cứu độc lập, vì thế anh không thể ỷ vào việc GS hướng dẫn bảo anh làm gì thì anh mới làm. Aigu đây trong lúc làm PhD GS hướng dẫn họa hoằn lắm mới đặt ra được 1 câu hỏi để mình trả lời, còn không thì phần lớn mình tự quyết định lấy làm cái gì. Cái suy nghĩ này là chung cho hệ thống GD ở nhà mình, sinh viên/học viên quá thụ động trong học tập, thầy giảng cho gì thì nghe và . . hết.

Khái niệm "PhD tầm Việt Nam" thì chỉ thấp thế thôi thì nên bỏ ngay, vì cái này nó ảnh hưởng đến 2 vấn đề: (1) thứ nhất, nó làm cho chính cái người có bằng tiến sỹ từ cơ sở đào tạo tại Việt nam thiếu tự tin khi so sánh với người được đào tạo ở nước ngoài, mà một khi thiếu tự tin thì khó làm việc tốt, (2) thứ hai là nếu chấp nhận như thế có nghĩa là đã chấp nhận "thua" rồi.

Theo aigu, để làm chặt khâu "các điều kiện bảo vệ thì cũng rất đơn giản và ít tốn kém.
1- Vấn đề học thuật ==> công bố được trên tạp chí quốc tế có quá trình peer-review
2- Vấn đề ngoại ngữ ==> yêu cầu thí sinh cung cấp chứng chỉ TOEFL hoặc TOEIC trên một ngưỡng nhất định (tương đương 500 TOEFL chẳng hạn)

Cứ theo khuôn thế mà làm thì một cô thư ký quèn cũng có thể quản lý được chất lượng nghiên cứu sinh.

Mong nhận được các ý kiến khác của các bạn.

Dũng Lê
report abuse
vote down
vote up
Votes: +1

Viết lời bình

busy